Home / Tâm Sự Gia Đình / Tích hồi môn cho cháu nội

Tích hồi môn cho cháu nội


Bố mẹ chồng em là người nhà quê, tính tình chân chất, thật thà. Ông bà quanh năm làm lụng vất vả, tiền chẳng có mấy nên vợ chồng em vẫn phải gửi tiền về quê cho các cụ chi phí ăn uống. Mẹ chồng em tiết kiệm chắc phải nhất nhì vịnh Bắc bộ, bảo mãi bà không nghe khiến em phát bực.

Ảnh minh họa


‘;
var moxtv_show = true; console.log(“load AdsenseVID MOX outstream Under img”);
}


Gà ngoài vườn, cá dưới ao, rau sạch cũng sẵn nhưng mẹ chồng em chẳng dám ăn. Nuông trồng được chỉ mong đến ngày thu hoạch được để bán lấy tiền. Tối đến nhà chồng em thường tắt điện tối om, chỉ sử dụng ánh sáng từ màn hình tivi. Em đã bảo cái đó không đáng là bao, bố mẹ cứ dùng thoải mái đi mà ông bà không nghe. Mỗi tháng trừ tiền điện vào tài khoản của em chỉ trên dưới 100k.

Cứ cuối tháng là chồng em mang về 4 triệu đưa mẹ. Lần nào anh cũng nhắc bà phải mua thức ăn nhưng em biết tỏng, mẹ chồng em lại vo tròn đúc túi rồi ăn quấy ăn quá cho xong bữa. Nếu biết vợ chồng em về thì ông ở nhà sẽ thịt ngan, gà tươm tất. Với các con thì bà không tiếc, nghĩ lại thấy thương mẹ chồng thế.

Hôm trước chồng em được nghỉ vài ngày do công ty hết việc. Con lớn gửi bên ngoại để em trai em kèm nó học cả tháng nay, còn đứa nhỏ ở nhà với em. Ở nhà buồn nên em rủ chồng về quê thăm bố mẹ chồng, em dặn anh đừng gọi điện trước, về đột xuất xem dạo này ông bà làm gì, ăn uống thế nào.

Hơn 12h30 vợ chồng em về đến nhà, bà đang cho lợn ăn, còn ông đang ngồi chờ trong mâm. Thấy tụi em về, ông chạy vội ra bế cháu kêu về sao không bảo để ông còn chuẩn bị. Em cười bảo: “Con vội quá nên về luôn, quên không gọi cho bố. Nhà còn gì ăn không bố?”.

Vừa nói em vừa ngó qua mâm cơm thì thấy có bát canh bầu và một khúc cá bé tí. Bố chồng em bảo: “Để bố gọi mẹ đun nước thịt con gà”.

Em xua tay: “Thôi bố ơi, con mua ít đồ ăn sẵn đây rồi, bố gọi mẹ rửa tay rồi vào ăn thôi”.

Mẹ đi từ ngoài vào cười vui vẻ, bỗng mặt bà hơi nhăn khi nhìn thấy khúc cá. Bà bảo: “Cá này bỏ đi, để mẹ rán thêm mấy quả trứng”. Em đỡ vội tay mẹ: “Đừng mẹ ơi, con thích ăn cá, mẹ cứ để đây đi”.

Quả thực, lúc cho miếng cá vào miệng em mới biết tại sao mẹ chồng lại sốt ruột mang đi bỏ, bởi vì nó quá mặn, đến mức tê đầu lưỡi luôn. Em hậm hực hỏi mẹ: “Mẹ, tiền con đưa hàng tháng mẹ tiêu vào việc gì? Sao mẹ không mua thức ăn, bố mẹ làm lụng vất vả mà ăn uống thế này thì sức khỏe ở đâu?”.


Mẹ chồng em không đáp, bà đứng lên đi vào phòng mang túi vải cũ kĩ ra bảo: “Mẹ mua vàng tiết kiệm, sau cái Bống mà lấy chồng bà còn có chút hồi môn cho cháu”.

Em rớt nước mắt trước câu nói của mẹ chồng. Bố chồng khôi hài: “Thôi, ăn đi, ít vậy mà bố mẹ ăn mấy bữa rồi có hết đâu, ngon mà”.

Em không biết phải nói sao để mẹ chồng bớt tiết kiệm đi, chứ bà sống thế này mà sau có 1 hay vài cây vàng làm quà cưới cho con gái em thì em cũng chẳng mừng.

 

About Trần Lê

Check Also

‘Bố mẹ không cần con nữa thì con xin phép đi luôn’

Tôi tuyên bố với nhà chồng: “Con được cưới xin đoàng hoàng, giờ bố …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *