Home / Tâm Sự Gia Đình / “Hung thần” trong mắt con. Tình Yêu Hôn Nhân

“Hung thần” trong mắt con. Tình Yêu Hôn Nhân

Thời gian qua, những câu chuyện đáng buồn về bạo lực học đường, về bạo hành trẻ em liên tục được nhắc đến. Tuy nhiên, có một thực tế từ chính gia đình cũng cần được nhìn nhận lại đó là quan điểm “yêu cho roi cho vọt” vẫn là một tâm lý khá phổ biến.


ảnh minh họa

Con không phải là nơi trút giận

Một người phụ nữ chia sẻ, mỗi khi đọc những câu chuyện, hay xem cảnh bố mẹ đánh mắng con cái vô cớ, chị lại thấy rất bực mình bởi cách cư xử ấy. Nhưng chị lại quên mất rằng, chính vợ chồng chị cũng đang “đẩy” con rơi vào tình trạng ấy bởi thói quen xấu của mình. Cũng như không ít người làm bố làm mẹ khác, anh chị vẫn “hồn nhiên” khi nghĩ rằng, nói trẻ không nghe phải mắng, mắng không nghe, nên đánh nhẹ, đánh nhẹ nó cũng không nghe thì phải đánh nặng. Thậm chí, họ còn vô tình biến con thành một nơi để trút bỏ những bực dọc ở bên ngoài.

Chồng chị, những lúc gặp chuyện không vui, tức lên là chửi mắng vợ con: “Mẹ con mày chỉ là một lũ ăn bám”, thế rồi lao vào đánh con không thương tiếc. Những lúc như thế chính chị là người ôm lấy con mà che chở, an ủi con để bớt đi sự sợ hãi trước bố. Nhưng rồi, có những lúc chính chị lại là người mang con ra làm nơi trút giận. Bởi cuộc sống nhiều lúc mệt mỏi, bực tức, không kìm chế được chị liên tục “giận cá chém thớt” lên đứa con.

Có khi chỉ về những nguyên nhân rất nhỏ như cháu làm đổ cốc nước, hay làm rơi bát cơm… chị cũng nổi điên, mặt hầm hầm quát: “Ăn uống thế à. Ông đập cho mày một nhát bây giờ”, rồi vớ được dép, cái thước là chị lại phát vào mông con. Lúc đó chị cũng không còn nghĩ được gì, chỉ biết đánh con, đánh thật nhiều, thật đau cho bõ những tức giận trong lòng.

Cứ như thế, không biết từ bao giờ, những lời âu yếm, yêu thương của anh chị dành cho con cứ ít đi, mà thay vào đó là những trận quát mắng, đánh phạt. Mặc dù trong lòng anh chị không ghét bỏ gì con cả, ngược lại, đều rất yêu con, lo lắng cho con chu toàn, nhưng mỗi khi gặp chuyện gì bực mình, họ lại thấy con như một nơi để “động tay động chân” cho bõ tức. Đánh rồi, mắng rồi, lại ôm lấy con mà khóc.

Nhưng chị đã không nghĩ rằng, cái cách hành xử rất vô lý của vợ chồng mình đã khiến con sợ hãi. Hàng ngày đón con ở lớp về, thả nó xuống cửa là nó đứng khép nép ngoài đó không dám đi vào nếu chị chưa cho phép, hoặc không may con bị điểm kém, sự sợ hãi hiện rõ trên mặt con. Nhìn vào mắt con, những lúc ấy chị cảm giác mình giống như một hung thần.

Có lẽ cái cách “yêu con” của anh chị sẽ không thể ngừng lại nếu chị không vô tình xem được bức tranh của con vẽ về đề tài gia đình mà cô giáo giao, bức tranh là cảnh con lấm lét đứng nhìn bố mẹ từ xa. Khi hỏi thì con nói: “Con sợ bố mẹ lắm”. Chị như chết lặng trước câu trả lời ấy. Chị mới giật mình nhận thấy rằng, tình yêu của đứa con dành cho chị cứ ngày một ít đi. Con ngày càng sống thu mình, không chịu chơi với bạn, lầm lì, ít nói, đi học về chỉ ở trong phòng. Mỗi khi có tiếng động mạnh cháu đều giật mình, mặt xanh lét, đêm ngủ còn thi thoảng giật mình khóc thét.

Bài học xấu

Câu chuyện của chị khiến nhiều người khi biết đều ngạc nhiên xen lẫn tức giận. Có người bạn đã bảo chị: “Không thể ngờ các cậu lại chọn cho mình cách đối xử với con như thế. Nếu là cậu, “tinh thần” bị tra tấn khi sống trong môi trường ấy, liệu có khép kín mình lại, tránh thật xa bố mẹ. Cũng may mắn là con cậu còn ngoan, không có những phản ứng quá tiêu cực”.

Thực ra không phải một mình gia đình người phụ nữ ấy “chọn” cho mình cách dạy con như thế. Những câu chuyện về trẻ bị bạo hành chắc hẳn ai cũng tức giận khi đọc, thế nhưng rất nhiều người vẫn cho phép mình đánh mắng khi trẻ không theo ý mình. Và những trận đòn roi bao giờ cũng đi kèm bao lời chửi rủa độc địa. Trẻ sẽ thấy bố mẹ thật ác, thật đáng ghét, thấy bị tổn thương vì thế trở nên xa lánh, né tránh chính người thân của mình. Hơn nữa, điều mà trẻ học được từ những trận đòn của bố mẹ lại là những bài học xấu. Có tr

ường hợp một cậu bé thường xuyên bị bố tát vào má vì nghịch ngợm. Và rồi khi chơi và xích mích với bạn, cậu bé sẵn sàng giơ tay tát thẳng vào mặt bạn với đôi mắt gườm gườm như chính người bố mỗi lần đánh mình. “Mầm” bạo lực được gieo vào tâm hồn trẻ thơ và mặc nhiên sử dụng bạo lực để giải quyết mọi chuyện sẽ là điều thường thấy ở những đứa trẻ quen bị đánh đòn như thế

Trở lại chuyện của người phụ nữ trên, sau khi xem bức tranh của con, chị thấy mình “phải thay đổi ngay thôi”. Buổi tối ấy, chị và chồng đã cùng ngồi lại với nhau, nói với con lời xin lỗi và hứa sẽ “sửa chữa” cách ứng xử không đúng của mình. Nhìn con ngồi lấm lét trước mặt mà anh chị lòng chị xót xa và chỉ còn biết ôm con vào lòng thật chặt. Anh chị đã thống nhất với nhau rằng, sẽ trút bỏ mọi bực dọc của công việc, cuộc sống phía bên ngoài cánh cửa gia đình, để có thể cho con một cuộc sống nhẹ nhàng, yêu thương nhất. Bởi những trận đòn, trận chửi mắng vô cớ cứ kéo dài chỉ làm con sợ hãi, không giúp con lớn khôn hơn.

» Tâm thư mẹ gửi con trai: Dành thời gian về nhà ăn cơm với vợ chưa bao giờ là uổng phí!
» Đàn bà bản lĩnh: Chớ vội ly hôn vì kẻ thứ ba!

About Trần Lê

Check Also

Ghê sợ ánh mắt và những biểu hiện lạ của anh trai chồng. Tâm Sự thầm kín

Nhiều lúc anh ấy còn cố gắng tiếp cận và có những hành động quá …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *