Home / Tâm Sự Gia Đình / Đón con về đừng để nó bơ vơ

Đón con về đừng để nó bơ vơ


Ban đầu anh chối cãi, tới khi vợ đưa ra mọi chứng cứ mới cúi đầu thừa nhận. Đau hơn, chồng tôi khẳng định anh với người đàn bà đó có tình cảm thật.

Ảnh minh họa


‘;
var moxtv_show = true; console.log(“load AdsenseVID MOX outstream Under img”);
}


Ngày ấy, ai cũng bảo tôi dại nhưng lương tâm của một người mẹ, một người từng mang nặng đẻ đau thôi thúc tôi làm như vậy. Và tới giờ thì mọi người lại bảo quyết định đó của tôi là đúng.

27 tuổi mới biết thế nào là yêu, sau hơn 1 năm hẹn hò tôi hạnh phúc nhận lời cùng anh làm đám cưới. Với tôi, đó là 1 cái kết đẹp, tiếc rằng anh lại không hoàn hảo như mong muốn.

3 năm đầu sau cưới, mọi thứ rất ổn. Ở bên anh tôi được yêu và yêu hết mình. Anh sống có trách nhiệm, biết quan tâm chăm sóc vợ con. Một mái ấm như thế tôi không tin, không trân trọng sao được.

Vậy mà khi tôi vừa sinh bé đầu lòng, vết m‌ő vẫn còn đang sưng tấy thì phát hiện chồng có bồ.

Ban đầu anh chối cãi, tới khi vợ đưa ra mọi chứng cứ mới cúi đầu thừa nhận. Đau hơn, chồng tôi khẳng định anh với người đàn bà đó có tình cảm với nhau thật lòng. Quan trọng hơn, cô ta lại đang mang bầu nên anh không thể phủi tay bỏ đi.

Tôi suy sụp hoàn toàn, tưởng như trần cảm sau sinh vì chồng. 1 tháng trời không ăn không ngủ. Có những lúc tôi định ôm con nhả‌ƴ lầ‌ᴜ nhưng nghe tiếng khóc xé lòng của nó, tôi lại giật mình òa khóc hiểu ra mình không có quyền cướ‌p đi mạn‌ɡ sống của con, cũng không thể để nó bơ vơ trên cõi đời. Còn anh, tôi xem như không tồn tại.

Cố gắng vực dậy tinh thần bước tiếp. Con vừa hết 3 tháng cữ tôi quyết định viết đơn l‌y hô‌n thì anh về báo tin dữ, bồ của anh mấ‌t vì sinh khó. May mắn đứa trẻ được cứu, vẫn đang ấp trong lồng kính đợi nhà ngoại lên chăm.

Những ngày ấy chồng tôi xanh xao, héo mòn lắm. Tuy hận, nhưng tôi cũng hiểu nỗi đau mà anh phải chịu. Bạn tôi làm trong việ‌n, thi thoảng tôi lại hỏi qua thông tin về đứa nhỏ. Nghe bạn nói ông bà ngoại nó già yếu không chăm được cháu, chồng tôi ngày ngày vào thăm con nhưng lóng ngóng chẳng biết làm gì, tôi xót ruột gạt nước mắt bảo:


“Anh đón đứa nhỏ về đây, đừng để nó bơ vơ kẻo tộ‌ı. Nó mấ‌t mẹ đã là quá thi‌ệt thòi rồi”.

Gạt đi sự sân si, oán hận. Tôi đón nhận đứa con ấy về nuôi bằng tất cả tình yêu thương của một người mẹ. Thấm thoát 3 năm trôi qua, giờ thằng bé đã chập chững biết đi, nó với con tôi như 2 đứa trẻ sinh đôi nhìn chẳng ai phân biệt được chúng là cùng cha khác mẹ. Mỗi khi nghe nó bi bô gọi mẹ, niềm hạnh phúc trong tôi lại dâng trào mãnh liệt. Tôi hiểu mình làm đã làm đúng bởi suy cho cùng, trong cuộc đời này cứ yêu thương, độ lượng ta sẽ nhận lại được hạnh phúc ngọt ngào các bạn ạ.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet 

About Trần Lê

Check Also

Xinh đẹp và tài giỏi, nàng mẫu 9X lại lận đận tình duyên khi yêu nhầm bạn trai vũ phu

Nhiều năm vào Sài Gòn lập nghiệp, Trà My chưa muốn quen ai bởi …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *