Home / Tâm Sự Gia Đình / Chưa húp cháo là may

Chưa húp cháo là may


Giờ ngồi nhớ lại cái câu: “Em chỉ việc ở nhà chăm con, kinh tế anh lo” mà em thấy n‌ổi cả da gà. Cũng tại em cả tin nên tự đẩy mình vào cảnh sống phụ thuộc. Thật đúng là không cái dại nào giống cái dại nào các chị ạ.

Ảnh minh họa


‘;
var moxtv_show = true; console.log(“load AdsenseVID MOX outstream Under img”);
}


Chẳng là em sinh dầy 3 năm 2 đứa, ông bà nội ngoại tất cả vẫn đang đi làm nên không có người trông giúp. Hai đứa nhỏ quá, thuê giúp việc em không yên tâm. Bàn đi tính lại, chồng em bảo vợ lương thấp ở nhà trông con, kinh tế lão sẽ tự “chiến đấu”.

Tiếc là giữa lời nói với việc làm là cả một khoảng cách các chị ạ. Lão phân công em chỉ việc chăm con, thế giới đã có lão lo, tiền bạc không phải nghĩ nhưng thực tế hàng tháng đưa tiền vợ, lão hằn học khó chịu kiểu như bố thí cho ăn xin ăn mày ấy. Cứ rút ví là kiểu gì cũng bonus cho vợ câu:

“Em ăn tiêu cho cẩn thận. Tiền anh không phải vỏ hến đâu”.

Lương tháng của lão được khoảng 25, 30 triệu, lão đưa em 20, giữ lại 10 triệu đi cà phê, đối tác.

Thật ra, nếu chỉ có vợ chồng thì 20 triệu của lão em tiêu thoải mái. Đằng này nhà đi thuê, 2 đứa con nheo nhóc. Nguyên bỉm sữa thuốc me‌n các kiểu đập vào chúng cũng đi tong 1 nửa. Còn lại nào là ăn uống, điện nước, tiền nhà, hiếu hỉ cười khóc đủ cả. Vậy mà lúc nào lão cũng nghi em tích tiền giấu quỹ đen mới kinh người chứ.


Hôm vừa rồi con ố‌m đi việ‌n mấ‌t 2 ngày nên chi tiêu bị âm. Hôm qua đi chợ trong ví còn đúng 20 nghìn lẻ, em giục chồng đưa thêm. Ai ngờ lão bảo:

“Em ăn tiêu như phá thế à, 20 triệu chưa đầy tháng đã hết. Đừng tưởng anh đi làm tối ngày mà không biết em làm gì nhé”.

Nói rồi lão dắt xe đi. Em bực, quăng luôn làn không chợ búa gì nữa. Bọn trẻ con có thức ăn riêng là yên tâm rồi, còn lại tối em ra ngay đầu ngõ mua 3 bìa đậu về luộc, xào đĩa rau muống trong tủ là xong. Đi làm về, lão nhìn mâm cơm “thanh đạm” của vợ liền n‌ổi khùng:

“1 tháng đưa 20 triệu mà cô cho tôi ăn uống như thế này à? Tiền của tôi cô giấu đi đâu hết?”.

Chẳng nói chẳng rằng, em vào lấy cuốn sổ đặt lên tay lão:


“Đọc đi anh. Tiền của anh đi những ngả nào em đều ghi chép hết vào đây cả, không thiếu 1 xu. Nhớ nhìn phần ghi chú, 1 tháng đưa em 20 triệu anh lại lấy lại bao nhiêu nhé. Hôm vài trăm, hôm cả triệu. Miệng bảo mượn vài ngày sẽ trả mà có thấy đưa lại đồng nào. Mọi khi hết tiền tôi vay mượn bù vào nên anh mới có thị‌t cá ăn. Tháng này không vay ai được nữa, anh chưa phải húp cháo là tốt rồi đấy”.

Vậy là lão ngậm tăm, không dám í ới thêm câu nào.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet 

About Trần Lê

Check Also

Thấy con gái và con rể cãi nhau, mẹ tôi để lại 3 triệu dưới gối cùng một mảnh giấy nhỏ rồi bỏ về quê

Gần 30 tuổi, tôi chưa làm được gì cho bố mẹ ngoài những nếp …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *